Chủ Nhật, 10 tháng 1, 2021

 Tri môn cảnh huấn


DIỆU DỤNG TÂM TỪ BI

Người có tâm Từ Bi lớn tức có lòng bao dung và hi sinh lớn vì chúng sanh, nếu khí độ rộng sâu như biển lớn thì sự bao dung và đức hi sinh sao có thể nghĩ bàn?

                   ____Thích Long Viễn____




Thứ Bảy, 9 tháng 1, 2021

   THÂN NGOẠI MỘNG PHI THÂN KÝ

 (Kính niệm Tôn Giả Piịđola-bhàradvàja Đại A La Hán)                         

                       -------------------------ೋ•--------------------------

Nẻo vắng chiều hoang khói lam đồng

Từng đàn cò trắng luyện hư không

Cò bay trong khói chiều loang tím

Tổ ấm tìm về dưới cơn giông?


Chao nghiêng từng cánh xô mưa gió

Rớt xuống đồng hoang nước ngập bờ

Tiếng lòng xé nát

Cõi trời mơ

Tim đau

Cánh rã

Đâu bờ bình yên?

Xót xa

Lệ cháy Tam thiên

Đoạn trường 

Ai hiểu

Hàn ôn lòng mình?


Bâng khuâng thương bóng thương hình

Nhân sinh sự thế vị tình đảo điên

Ái này khổ não truân chuyên

Hỷ- Tham câu hữu Thập Triền- Sử sanh

Sanh già bệnh chết đành rành

Hỏi ai thoát khỏi mong manh kiếp người?

Vô thường cuộc sống nổi trôi

Vô thường

Tan biến

Luân hồi ngàn năm!


Mộng đông tánh Phật ngầm quên

Trông cánh cò ướt chênh vênh giữa trời

Lòng ta khắc khoải bồi hồi

Tim như lửa cháy lệ sôi máu hồng

Đại Tâm biến mãn hư không?

Tâm Hành nguyện phát mà lòng nát tan!

Kể từ vô thỉ thời gian

Niết Bàn không nhập, gian nan tư nghì?

Quyết đem ánh sáng Từ Bi

Phủ trùm Tam Giới phá nghi trùng trùng

Thiên thân hiện khắp không trung

Đại Tâm quyết chí Đại Hùng hóa sanh

Đêm về

Lệ cháy

Tàn canh

Thư lòng

Với ánh đèn hồng

Cô liêu.


Đêm đêm gác tráng suy tư

Đêm đêm nước mắt nối đèn thiên thu.


Thiên thu ca Khúc Mộng Du:

Duy tâm vạn pháp thực mà hư?

Vạn pháp duy tâm? Hớ... kẻ mù!

Ta đây quăng hết vào nhà xí

Chống gậy tiêu dao giữa thái hư.


Thiên thu ngâm Truyền Gậy Mộng Du:

Anh ơi! Có gậy chống đi chưa?

Nếu chưa có gậy ta cho gậy

Chống nát cõi Không cùng ta quậy

Đã có gậy rồi? 

Khà khà

Ta cướp gậy của anh!


Thiên thu ca Kệ Mộng Du:

Dộng gậy vào mồm kẻ thức thời

Thức thời thời thức thức thời thức

Đã thức tri thời? Thời tri thức?

Ăn gậy thức thời kẻ vô tri!


Thiên thu ngâm Nghèo Mộng Du:

Người chửi lão điên, kẻ chửi nghèo!

Tình không rách rưới hạnh trong veo

Nghèo hèn nên thân manh áo vá

Đạo ắt tâm đầy châu báu đeo.


Thiên thu thiền Ngộ Mộng Du:

Diệu cực hiển bày tánh bản nhiên

Dứt lìa hết thảy vọng tình duyên

Trong Không rõ chiếu Không, Không đắc

Trước mắt Chân Như chứng ngộ liền.


                                                                      Đà Lạt 10/1/2021

                      ೋ•-Thích Long Viễn- ೋ•





Thứ Hai, 21 tháng 12, 2020

 Tri môn cảnh huấn


CẢNH  SÁCH ĐẠI CHÚNG 

CHÙA PHẬT ĐẢNH BẢO VƯƠNG

 

Kính thưa đại Chúng!

Việc tu tập trước là tự thân giác ngộ, đạo muốn thành phải nổ lực công phu. Nếu tự thân đã không giác thì còn tu tập để làm gì? Nếu không nổ lực công phu thì chí đạo làm sao thành được? Nếu tự thân đã giác thì hơn thua tranh luận để làm chi? Đã muốn thành đạo nghiệp sao lại để mất công phu chánh niệm? Thời Phật tại thế chúng Tăng mà loạn tưởng thị phi ồn náo là Ngài ngay lập tức đuổi đi không cho sám hối (Như 500 đệ tử của Ngài Mục Kiền Liên và Đức Xá Lợi Phất, ồn ào chốn tịnh môn, Đức Thế Tôn ngay lập tức đuổi đi và quyết định không cho sám hối; đến nỗi phải cảm Đức Đại Phạm Thiên Vương thị hiện cầu thỉnh Tối Thắng Tôn, Đấng Đại Hùng Mâu Ni mới khởi đại bi tâm mà cho sám hối). Kinh với Luật còn đó, đệ tử Phật há chẳng bận tâm ư? Nội bộ loạn do người lãnh đạo thiếu đức, Tăng Chúng loạn tức Tăng Chúng không tu. Lãnh đạo thiếu đức có thể bồi công lập đức, Tăng Chúng không tu thật quá si cuồng. Người lãnh đạo từ bi nhưng phải dùng trí tuệ làm việc, Tăng Chúng không tu lập tức có thể đuổi đi. Gương Phật còn đó mà các người đui điếc hay sao? Vô thường tấn tốc sao suốt ngày cứ chạy theo ma ý? Tôi thật thấy hổ thẹn thay cho các vị, tôi cảm thấy hối tiếc thay cho mọi người: Công phu không tiến, đạo nghiệp lùi xa, thật xấu hổ khi xưng ta đây là Thích tử, thật nhục nhã khi thân xuất tục mà tâm thế gian. Nếu đại Chúng hòa hợp đúng nghĩa Lục Hòa thì còn gì để nói? Nếu tất cả đều xả thân tu tập thì há có còn điên đảo hơn thua? Đức Phật dạy: “Chư Tỷ Kheo, như bị những kẻ đạo tặc hạ liệt, dùng cưa hai lưỡi mà cưa tay, cưa chân; dầu vậy, nếu một ai ở đây khởi ý nhiễu loạn, người ấy do vậy không phải người thực hành giáo pháp của ta. Ở đây, chư Tỷ Kheo, các ông phải học tập như sau: “Chúng ta sẽ giữ tâm của chúng ta không biến nhiễm, chúng ta sẽ không thốt ra những lời ác ngữ, chúng ta sẽ sống với lòng lân mẫn, với tâm từ bi, với nội tâm không sân hận. Chúng ta sẽ sống bao phủ người này với tâm câu hữu với từ, và với người này là đối tượng, ta sống biến mãn cùng khắp thế giới với tâm câu hữu với từ, quảng đại, vô biên, không hận, không sân.”  

Nếu đại chúng cùng tư duy và thực hành theo lời dạy này của Như Lai thì còn loại ngôn ngữ nào, dầu tế nhị hay thô bạo mà các vị không kham nhẫn được chăng? Nếu không thực hành theo lời huấn thị, khai thị của Đức Như Lai thì kẻ ấy đích thực đang đi vào ma nghiệp! Nếu đã không xem trọng lời Phật dạy thế các vị còn xuất gia học đạo để làm chi? Đạo là phải hành, không hành thì không gọi là đạo. Đức là do tu, không tu thì đức làm sao thành? Để đại chúng tiến tu, thành tựu đạo nghiệp thì người lãnh đạo quyết phải sáng suốt, dùng công phu tu tập mô phạm cho chúng Tăng, xử lý phải nghiêm minh nhưng không thiếu từ bi tuệ giác. Còn Tăng chúng phải tuân thủ Thanh Quy, phải nghe và thuận theo người lãnh đạo.

Tôi hi vọng đại Chúng không cô phụ ân Phật và phải tôn trọng tánh linh của mình, đừng thấy lỗi người, đừng bận tâm người làm hay không làm, tu hay không tu, mà phải nhìn lại chính mình có thật tu đúng pháp không. Đừng nghĩ Đức Phật đã Niết Bàn mà các người muốn làm gì cũng được, đừng nghĩ thời Mạt pháp thì hành động theo kiểu thất phu. Đôi mắt Đức Phật vẫn nhìn các vị đấy thôi, giáo pháp vẫn trường lưu do không thực hành đổ lỗi mất gốc. Từ nay đại Chúng nguyện xin thương xót cho tâm nguyện khổ sở của tôi, cảm thông cho chí nguyện bi thiết của tôi mà phải cùng nhau sách tấn tiến tu, đừng để tâm làm thầy mình mà mình phải làm thầy của nó!

                                                        Thư Từ Ấn Độ 15/1/2020    

                                                                           Thích Long Viễn



Thứ Bảy, 19 tháng 12, 2020

CÁNH MỘNG BAY

--------------------ೋ•---------------------

Sương rơi

Trên lối 

Anh về

Nhẹ vương trên gió

Hòa vào

Mắt cay

Sương rơi

Thổi cánh

Mộng bay...

Mộng bay

Mây vỡ

Cho ngày nắng lên.


ೋ•-Thích Long Viễnೋ•




Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2020

 


HUYẾT NGUYỆN BI TÂM

------------------***-------------------

Tôi về trong bóng đêm

Lòng tan theo vạn nẻo

Đất trời như khô héo

Trong từng giọt sương rơi.


Lặng lẽ giữa cuộc đời

Không một ai tri kỷ

Tình ơi! Dâng vạn lý

Qua mấy mùa thương đau.


Tiếng gió đêm gợi sầu

Về cố hương xa vắng

Đèn khuya soi tóc trắng

Lạnh đến chín phương trời.


Lệ rơi...lệ rơi...rơi

Trong trời sao mắt biếc

Tương tư tình cháy siết

Qua vạn kiếp hóa thân.


Đêm... lên cõi hồng trần

Biến hình thành Mạt Pháp

Đưa chúng sanh trôi dạt

Vào Lục Thú luân hồi.


Đêm... đêm lại lên ngôi

Cho tình thôi... vỡ nát

Tình ơi! Tôi khẽ hát

Ru lòng vào chua cay.


Nghiêng vai trút đêm gầy

Cho mộng tàn qua gối

Tình rơi... tình chấp nối

Thành Huyết Nguyện Bi Tâm.


Trăng lên bóng đổ thầm

Vương mình qua kẽ lá

Bước vào tâm khách lạ

Trong cô phòng quạnh hiu.


Ánh vàng chảy muôn chiều

Tan vào hư không giới

Trăng hay Tâm muốn nói

Tuệ quang chiếu khắp cùng?


Với chí nguyện đại hùng

Không bao giờ thoái chuyển

Dù thân có tan biến

Dù lửa đốt thân này.


Dù kéo lưỡi trâu cày

Dù máu khô xương nát

Dù đồng sôi ào ạt

Rót vào miệng không khuây...


Đêm lạnh quá... đêm này...

Một màu trong huyết lệ

Tương tư ngập nhân thế

Thế Tôn hỡi...có hay?


Đêm... sanh chúng đọa đày

Đêm... lệ rơi ngập lối

Đêm... tình lên khẽ hỏi

Đêm... ai hiểu... tình say?


Đêm... bóng tối bao vây

Đêm... về trong tĩnh lặng

Đêm... chân lý hiển bày

Đêm... Niết Bàn tỏ rạng.


Đêm... lên ngôi tỏa sáng

Đêm... thổi giấc mộng bay

Đêm... Giác Tánh ở đây

Đêm... cho người tỉnh thức.


Đêm... thật tánh, muôn đức

Đêm... chính thật Như Lai

Pháp âm Ngài chuyển dài

Qua không gian vô tận.


Thời gian cùng chuyển vận

Mãi mãi không lúc dừng

Pháp thân khắp không trung

Pháp thân luôn thường chuyển?


Vì Người con dâng hiến

Tất cả thân tâm này

Như Lai hỡi có hay

Mình con... trong đêm tối...!


Nhớ Người con thầm gọi

Cho bùng cháy đêm thâu

Cháy tận đến ngàn sau

Tình ơi! Soi vạn lối!


Tình rơi vào đêm tối

Thắp sáng ngọn bình minh

Soi đường chúng hữu tình

Hoành xuất qua Tam Giới.


Tình con chia hai lối

Một nửa ở Ta Bà

Thệ chiến thắng Tứ Ma

Thiệu long dòng Thánh chủng.


Nửa tương tư kinh khủng

Về Cực Lạc trời Tây

Tim rỉ máu đêm này

Lệ hàn băng tình điểm.


Hàn băng huyết lệ điểm

Thành biển mặn thiên thu

...

                                         Đêm Trên Núi Đà Lạt  18/12/2020

                                   **-- Thích Long Viễn --**














Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2020


 ೋ•- ĐỆ TỬ NHƯ LAI -ೋ•

---------------------------------------------------ೋ•---------------------------------------------

Ba cõi không an như nhà lửa

Lục thú xoay vần khổ tiếp nhau

Ngũ uẩn dường như mộng

Sáu căn chẳng bền chi

Một lòng quyết phá lưới ngu si

Dắt dìu sanh chúng qua bờ mộng

Thệ tinh tấn

Phát Bồ Đề

Độ thoát hết thảy chúng chúng si mê

Viên thành đại quả ngôi Chánh Giác.

Thân là huyễn

Cảnh là huyễn

Nghiệp dữ gây cũng huyễn mà thôi

Thân- tâm- tánh ấy ngộ rồi?

Ta cùng với Phật: Ôi, thôi khác gì?

Thản nhiên trời đất mà đi

Tiêu dao tự tại không gì vướng chân.

Nguyện xin đại chúng một lòng

Truyền đăng tục diệm soi đường chúng sanh!

Ta đi...

Lệ điểm...

Tàn canh...

Lệ rơi...

Hòa máu...

Lệ thành ...

Bi tâm...

Thương thay kiếp sống hồng trần

Ngược xuôi trong biển luân hồi ngàn năm

Bát phong thổi sóng lậu dâng

Bao giờ thoát khỏi Căn, Trần, Mộng đây?

Suy tư...

Ta đếm...

Từng ngày...

Lệ tuôn...

Tóc trắng...

Hao gầy...

Xác thân...

Suy tư... Cõi nhớ...Phật ân...!

Tương tư... lệ cháy... Ta- bà... bóng đêm!

Hỡi chúng sanh

Mau tỉnh giác

Đừng để vọng tình đi lầm lạc

Như sấm sét

Quyết định liền

Đi lên? Hay khổ não triền miên?

Thân vô thường

Cảnh vô thường

Không cho người chần chừ do dự:

Quỷ vô thường!

Sứ Diêm Vương!

Kia, Pháp trường!

Không cho ai thoát khỏi

Này, Địa ngục!

Kìa, Ngạ quỷ!

Đây, Súc sanh!

Ăn năn thôi, đã muộn!

Nhân với Quả công bằng

Cho nên phải:

Phất cờ tâm

Vượt biển ái

Phá luân hồi

Chấn ma quân

Ngay giờ quyết dứt liền ngay dứt

Chần chừ do dự lúc nào xong?

Mau mau! 

Nếu là kẻ Trượng phu

Hãy mở mắt thật to, nhìn thẳng vào lòng:

Pháp giới dậy tâm

Cung ma khởi diệt

Trời đất kiên quyết

Đã đến lúc:

Thệ chứng Bồ Đề

Vượt thoát bến mê

Phá tan lưới ái

Đạp bằng khổ hải

Dứt hẳn vô minh

Bước lên Diệu Giác

Không còn lầm lạc

Bạt tế chúng sanh

Chuyển vận diệu âm

Phá nghi tứ chúng

Chánh pháp trùng tụng

Kiến lập đạo tràng

Hàng phục chúng ma

Thiệu long Thánh chủng

Ta thật chính là

Đệ tử Như Lai!

              Nha Trang 16/11/2020          

                ೋ•-Thích Long Viễn- ೋ•

















Thứ Bảy, 24 tháng 10, 2020

   Câu Chuyện Thầy Trò


SỰ GIẢI THOÁT

Một hôm khi ánh thái dương dần khuất sau rặng núi xanh, le lói những ánh hồng xuyên qua khu rừng trước mặt tựa như những ánh hào quang xuyên qua lớp màng vô minh mà hiển bày chân tánh bất sanh bất diệt với những ai đang an trú trong Chỉ- Quán mà hành thâm tuệ giác Bát Nhã. Phải chăng cảnh vật đang khẽ hát lên bài ca bất tử: Diệu Pháp Âm Tuyên Lưu Biến Hóa Sở Tác, đúng thật là: "Phật pháp nơi thế gian, không lìa thế gian giác, lìa thế tìm Bồ Đề, cũng như tìm sừng thỏ." Lúc ấy Sư Phụ đang ngồi trên chiếc ghế nằm bằng gỗ hướng về phía biển trong khu rừng vắng, có mấy chú nhỏ vây quanh; những ánh thái dương hồng xuyên qua rừng cây phóng tỏa đến Ngài... Ôi, đẹp làm sao!...

Khi ấy Sư Phụ nhìn mấy chú tiểu mỉm cười và Ngài khẽ ngâm một bài kệ:

"Biết thân bị hủy hoại

Còn thức bị lụn tàn

Thấy sợ trong sanh y

Hiểu được sanh và chết.

Sau khi chứng đạt được

Sự an tịnh tối thượng

Tự ngã được tu tập

Chỉ còn đợi thời gian."

Rồi Sư Phụ im lặng một chốc sau đó Ngài nói tiếp: 

Các con phải luôn ghi nhớ sự tập khởi của Sanh y là sự tập khởi của ái, sự tập khởi của ái là sự tập khởi của luân hồi, sự tập khởi của luân hồi là sự tập khởi của khổ đau. Cho nên Sanh y diệt thì ái diệt, ái diệt thì luân hồi diệt, luân hồi diệt tức là giải thoát đó con. Giải thoát tức là tâm không còn ái nhiễm đối với các pháp như thân, tâm, thế giới... vì tất cả các pháp này rồi cũng đến tàn hoại, vì sao? vì nếu cái gì có tướng đều là hư vọng, tất cả các pháp do duyên mà thành rồi cũng do duyên mà diệt, nếu sanh và diệt đã diệt thì tịch diệt hiện tiền, đó là sự an tịnh tối thượng của bậc Thánh đó con! Thế nên khi các con khởi tâm công phu tu tập thì các con phải quán tri sự vô thường của các pháp, thấy được sự thật của thân và tâm này, nó là cái gì? Từ đó mà sợ hãi khi thấy sự nguy hiểm của Sanh y, thấy rồi thì phải ly nó, phải từ bỏ nó, phải buông nó xuống, phải vượt qua nó, phải đoạn diệt nó. Do đoạn diệt được Sanh y nên ái diệt, ái diệt nên con giải thoát được tự ngã, do con không ái luyến và chấp thủ đối với tự ngã nữa nên con sẽ chứng đạt được sự an tịnh tối thượng của một bậc Thánh. Đây là bài kệ trong Tiểu Bộ Kinh nói về sự an tịnh tối thượng của một bậc Thánh khi Sanh y diệt, tức ái diệt, ái diệt tức là Niết Bàn, bài kệ này tuy ngắn gọn nhưng nó là căn bản của Phạm Hạnh, các con nên ghi nhớ trong lòng và dụng tâm như thế để chứng đạt cứu cánh Phạm Hạnh.

Sau đó Sư Phụ đưa mắt nhìn về phía biển xa xa, vài tia nắng hồng phản chiếu vào trong mắt Ngài long lanh như hai viên ngọc. phải chăng ánh mắt Sư Phụ đang soi chiếu vào tâm thức của mấy chú nhỏ đoanh vây, làm cho tâm thức mọi người an tịnh và mát lạnh đến lạ lùng... Rồi Sư Phụ lại khẽ cất giọng trầm ấm ngâm lên bài kệ sau, một bài kệ mà với tôi nó hay đến vô cùng và diệu ý thậm thâm sâu đến không thể nghĩ bàn:

"Phật rằng có ái, có ly
Đã thương thì sớm muộn gì cũng xa
Vô thường, số mạng người ta
Cùng trong muôn vật chịu là luật chung.


Xem qua, ta luống hãi hùng
Khắp trong tam giới cháy bùng như than
Người yêu ta đến số ngàn
Người mà ta mến cũng tràn khắp nơi
Nhưng ta có thể tách rời
Cam lòng ly biệt những người yêu thương
Cõi đời là chốn ngục đường
Là nơi u ám, là trường nạn nguy
Con người chẳng biết nghĩ suy
Cứ ham thương mến dứt đi không đành
Chết kia nào có vị tình
Lại mong đánh đỗ, tranh giành, cướp đi.
Yêu nhau ví chẳng biệt ly
Cần chi giải thoát tu trì nữa chăng?
Càng nhiều âu yếm lăng xăng
Thì giờ vĩnh quyết lại càng đến mau.


Hiền nhân là đấng trí cao
Tìm đường giải thoát, chẳng cầu trí ai."

Sư phụ kết thúc bài kệ, tôi liền thưa:

-Bài kệ này của ai vậy Sư Phụ?

Sư Phụ đáp:

-Bài kệ này của Tổ A-na Bồ- đề. Các con nên nhớ,chúng ta đang sống ở Dục giới cũng như những con cá đang bơi trong biển dục vậy, và ngũ dục chính là năm miếng mồi của ma vương quăng ra để tiêu diệt chúng ta như diệt cá!  Nếu các con tham đắm ngũ dục thế gian thì chẳng khác nào con cá bị cắn câu, bị ma vương muốn làm gì thì làm. Hay nếu các con đắm say với ngũ dục thì chẳng khác nào những con thiêu thân sa vào ngọn đèn đang cháy đỏ, nó chết đi vì bị thức tâm lừa dối, trong mắt nó ngọn đèn chính là một nơi lý tưởng tuyệt vời, một chân trời đầy hương hoa mật ngọt, nhưng chẳng ngờ đó chính là điểm chết của tử thần. Các con thường suy ngẫm về bài kệ trên sẽ nhận ra con đường giải thoát và biết mình phải nên làm gì! Cẩn thận! Cẩn thận!

...

Lời Sư Phụ đã kết thúc mà âm ba còn vang vọng mãi trong tâm thức mọi người: "Những lời Sư Phụ đã tuyên lưu làm thân tâm chúng tôi mát lạnh và an tịnh lạ thường, chúng tôi đang tắm mình trong biển Cam Lồ chăng? Thầm tri ân Sư Phụ vô cùng mà không thể nói nên lời ... Tâm chúng tôi chợt dâng lên cảm xúc vô biên hướng về chúng sanh: Ước gì tất cả chúng sanh đều được như chúng tôi!..." - Mấy chú chia sẻ.

...





Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2020

Sư Phụ Long Viễn khai thị đại chúng

THÀNH TỰU GIỚI TỐI THƯỢNG CỦA BỒ TÁT
(Bồ Tát Nhập Pháp Giới Viên Giác Đại Tâm)

Giới Hạnh Bồ Tát lấy thiền định về Không làm chỗ trì tâm, lấy Trí thanh tịnh làm đối tượng và phát sinh Bồ Đề Tâm như căn bản. Nói cách khác ngay nơi ThiềnGiới hạnh viên mãn, nhân Giới thanh tịnh mà Trí giác phát sanh, ngay nơi Trí giác ấy mà chu toàn tất cả Phật pháp. Tất cả Phật pháp chu toàn tức là thanh tịnh Phật Địa vì hạnh phúc của chúng sanh. Mà thanh tịnh Phật Địa viên mãn sự lợi ích chúng sanh chính là Bồ Đề Tâm tối thắng, Bồ Đề Tâm này làm căn bản để bước vào thành tựu Trí toàn giác về Ngã KhôngPháp Không để Bồ Tát có thể Nhập Pháp Giới hằng an trụ trong cõi Thường Tịch Quang mà vận hành Đại Tâm bạt tế pháp giới. Cho nên Bồ Tát muốn vào cõi Thường Tịch Quang của chư Phật chỉ cần viên mãn Giới Hạnh Bồ Tát, giới hạnh tối thượng của Bồ Tát là Tâm Rỗng Lặng, rỗng lặng đồng như Không. Nên Kinh Hoa Nghiêm nói: "Khi tâm chúng sanh đi vào pháp giới, với tâm rỗng lặng sẽ biết được cõi Thường Tịch của chư Phật." Nói tóm lại, Bồ Tát muốn Nhập Pháp Giới để hành dụng Đại Tâm thì phải an lập nơi Trí MônHạnh Môn viên thông. Nghĩa là gì? Nghĩa là Bồ Tát phải dùng Giác Quán an lập Đại Tâm ở nơi Trung Đạo mà viên thành Đại Giới. Giác Quán tức là Trí Môn, còn Đại Tâm tức là Hạnh Môn. Trong Trí Hạnh, trong HạnhTrí, TríHạnh không một không khác. Chánh yếu mà nói thì Bồ Tát Nhập Pháp Giới phải Chánh Quán với Trí Giác siêu thế an lập Giới Tối Thượng trên lý tánh Bồ Đề mà thành tựu chánh biến trí giác: Pháp Giới đồng với TRUNG ĐẠO, Rỗng Lặng đồng với KHÔNG, Tâm và Phật đồng với GIẢ. Đấy là Giới Tối Thượng Của Bồ Tát, cũng gọi là sở hành chân chánh của Bồ Tát Nhập Pháp Giới Viên Giác Đại Tâm vậy!



Thứ Ba, 20 tháng 10, 2020

 Tham Thiền Hoặc Vấn


 Nhận Biết Và Phá Trừ Tất Cả Cảnh Giới Ma


Phần VI- Phá Trừ Tất Cả Cảnh Giới Ma

Hỏi: Kính thưa thầy về phần Ma sự tôi thật đã liễu tri, bây giờ xin thầy hoan hỷ chỉ dạy phương pháp hàng Ma được không ạ?

Đáp: Về phương pháp hàng Ma, ở trên ít nhiều tôi cũng đã nói, nhưng để ông liễu ngộ toàn triệt hơn giờ tôi sẽ tiếp tục ước lược tỏ bày. Ông hãy lắng nghe, suy nghĩ và khéo tác ý để Phục- Đoạn- Tu- Chứng được tối thắng nhất. Biết Ma sự để đuổi chúng đi, để hàng phục chúng, để tồi hoại chúng, để chiến thắng chúng mà thành Chánh Giác Bồ Đề. Trước tiên tôi lược nói về phương pháp khước từ, vượt qua những Ma sự này theo Chỉ và Quán. Phương pháp này ngày xưa Tổ sư của Thiên Thai Tông cũng đã từng khai thị cho đại chúng, nay tôi  cũng vì Ông mà phân tích giải bày thêm cho thật rõ ràng để Ông có thể y chỉ vào đấy mà hàng Ma chứng đạo:

1. Tu Chỉ chiến thắng: Phàm thấy tất cả cảnh ma bên ngoài đều biết là hư dối, không lo, không sợ, cũng không thủ, không xả hay vọng chấp phân biệt, dứt tâm lặng yên thì ma tự tiêu diệt. 

Vâng, đã quá rõ ràng! Ông phải biết tất cả các pháp đều là hiện cảnh duy tâm, nên Kinh Kim Cang dạy: "Phàm cái gì có tướng đều là hư vọng, nếu thấy có tướng chẳng phải tướng liền thấy Như Lai", chính ngay nơi tâm này là giác tánh Như Lai, ngay đây là Trạm Nhiên vậy! Chính tâm mình là Phật, đừng nên đem Phật lễ Phật, dù cho Phật và Bồ Tát cũng như Hiền Thánh ... có hiện ra trước mặt cũng không nên lễ kính, cũng không xao động... vì tâm ta bản lai thanh tịnh, không có các tướng mạo ấy, nếu chấp trước vào các hình tướng ấy tức rơi vào tà đạo, rơi vào cảnh giới của Ma. Các hình tướng khác như quỷ thần, dạ xoa, tinh mị, tà yêu, ác thú... cũng lại như vậy, không lo, không sợ, không hoang man, không lo lắng... cũng không thủ, không xả hay vọng chấp phân biệt, cũng không nên nghi hoặc. Tâm ta xưa nay vắng lặng rỗng không. Hết thảy tướng mạo đều là giả dối, chỉ cần không chấp không trụ nơi hình tướng, tất cả hình tướng đều là pháp sanh diệt vô thường. tâm lặng yên thì cảnh Ma tự tan tự diệt nên mới nói: "Lìa hết thảy tướng liền gọi là chư Phật!" là chỉ ý này vậy!

2. Tu Quán chiến thắng: Nếu thấy các cảnh ma như trước đã nói, dùng Chỉ đuổi không đi, phải phản quán tâm năng kiến không thấy chỗ nơi thì bọn ma kia chỗ nào mà não loạn ? Khi quán như thế ma liền diệt hết. Nếu nó trì hoãn không đi, cần phải chánh tâm, chớ sanh tưởng kinh sợ, không tiếc thân mạng, chánh niệm không động, biết trên bản tánh chân như ma giới tức là Phật giới; nếu ma giới là Phật giới thì chỉ có một không hai; rõ biết như vậy thì ma giới không xả, Phật giới không thủ, Phật pháp tự sẽ hiện tiền, ma cảnh tự nhiên tiêu diệt. 

Há không rõ ư? Tôi hay nói với chúng đệ tử phải thường nổ lực công phu, công phu là gì vậy? Công phu có khó không? Không! Rất dễ! Chỉ cần buông xuống là được! Buông cái gì?Chỉ cần đem tất cả những gì đã có trong tâm thức buông xuống và từ bỏ chúng, ấy thật là công phu chân chánh, nếu có công phu nào khác thì thật là si cuồng vô trí, đều là hướng ngoại cầu tìm, mà tìm là không thể được, hướng ngoại cầu giác tức là ngoại đạo. Cho nên nếu thấy các cảnh Ma như trước đã nói, dùng Chỉ đuổi không đi, phải phản quán tâm năng kiến không thấy chỗ nơi thì bọn ma kia chỗ nào mà não loạn? Khi quán như thế ma liền diệt hết. Bởi thế nên Chư Tổ Sư cũng đã từng nói: "Hễ có tâm phân biệt so đo cái tự tâm hiện lượng thì thảy đều là mộng". Liễu tri được mộng, còn không tỉnh mộng ư? Cho nên nếu nó trì hoãn không đi, cần phải chánh tâm, chớ sanh tưởng kinh sợ, không tiếc thân mạng, chánh niệm không động, biết trên bản tánh chân như Ma giới tức là Phật giới; nếu Ma giới là Phật giới thì chỉ có một không hai; rõ biết như vậy thì Ma giới không xả, Phật giới không thủ, Phật pháp tự sẽ hiện tiền, ma cảnh tự nhiên tiêu diệt. Thắng tri như thế thì Ma sự làm sao não loạn được? Kinh Duy Ma nói: "Trực Tâm, Thâm Tâm, Bồ Đề Tâm là tịnh độ của Bồ Tát, Bồ Tát muốn được cõi Phật thanh tịnh? Tùy tâm tịnh liền được cõi Phật tinh!" Nếu tâm thức của ông tịch diệt, chẳng có chút động niệm thì đó gọi là chánh giác. Giác đã chánh thì há có còn mê nhiễm hay động loạn ư? Giác đã chánh thì cảnh Ma làm sao không tan không diệt?

Lại nữa, nếu thấy ma cảnh không tiêu chẳng cần phải lo, nếu thấy tiêu diệt cũng chớ sanh mừng. Vì cớ sao? Vì chưa từng thấy có người ngồi thiền thấy ma hóa làm cọp, sói đến ăn thịt, cũng chưa từng thấy ma hóa làm nam nữ đến kết làm vợ chồng, chính nó là huyễn hóa. Người ngu không rõ, tâm sanh kinh sợ và khởi lòng tham đắm, nhân đó mà tâm loạn, mất thiền định và sanh cuồng, tự chuốc lấy họa hoạn đều tại mình không có trí tuệ mà thọ hại, không phải tại ma gây nên. Nếu các ma cảnh làm não loạn người tu, hoặc trải qua nhiều tháng đến cả năm mà không đi, chỉ phải đoan tâm chánh niệm cho kiên cố, không tiếc thân mạng, chớ ôm lòng lo sợ, phải tụng các kinh Đại thừa, Phương đẳng và Thần Chú trị ma, thầm tụng niệm và hằng nhớ Tam bảo. Nếu khi xuất định cũng phải tụng  Chú để tự đề phòng, sám hối, hổ thẹn và tụng Giới Luật, tà không can phạm được chánh, lâu lâu nó tự diệt. Ma sự rất nhiều nói không thể hết, phải khéo mà biết nó. 

Ông phải biết: Pháp vốn vô pháp, tâm cũng vô tâm, tâm pháp đều không, là tướng chân thật. Nếu động là tâm động, loạn là tâm loạn, động loạn do tâm nhưng tâm vốn không động; liễu tri như thế tướng chân thật hiển bày, Ma cảnh tự tan biến ngay. Nếu các ma cảnh làm não loạn người tu, hoặc trải qua nhiều tháng đến cả năm mà không đi, thì phải biết mình chưa ngộ được bổn tánh, chưa thấy được ngay nơi tâm địa mình chính là giác tánh Như Lai. Giác tức là chỗ linh diệu rõ biết, ứng tiếp tùy thời luôn phù hợp với sự vật, sự việc mà không động cũng không rung chuyển theo pháp trần... Vì chưa ngộ được bổn tánh chân thật hoặc có ngộ nhưng chưa triệt để nên bị cảnh Ma nhiễu loạn, lúc bấy giờ chỉ phải đoan tâm chánh niệm cho kiên cố, không tiếc thân mạng, chớ ôm lòng lo sợ, phải tụng các kinh Đại thừa, Phương đẳng và Thần Chú trị ma, thầm tụng niệm và hằng nhớ Tam bảo. Nếu khi xuất định cũng phải tụng Thần Chú để tự đề phòng, sám hối, hổ thẹn và tụng Giới Luật, tà không can phạm được chánh, lâu lâu nó tự diệt.

Thế nên, người sơ tâm tu hành cần phải gần gũi thiện tri thức. Nếu có những việc nạn như vậy, ấy là ma nhập tâm người hay khiến người tâm thần cuồng loạn, hoặc mừng, hoặc lo, nhân đó thành bệnh đến chết. Hoặc khi ma cho được tà thiền định, trí tuệ, thần thông, Đà-la-ni, thuyết pháp giáo hóa, người đều kính phục, về sau phá hoại việc lành xuất thế của người và phá hoại chánh pháp. Những việc ma như thế, có nhiều loại sai biệt không thể nói hết. Nay lược chỉ bày những điều cần yếu để cho người tu trong lúc tọa thiền không lầm nhận các cảnh giới ma. 

Ông phải xác quyết với tín tâm tuyệt đối rằng: Sự giác ngộ của mình trong đời mạt pháp này hoàn toàn phụ thuộc vào nhân duyên mình có trưởng ngộ Minh Sư hoặc Thiện Tri Thức hay không. Vì sao vậy? Như Kinh Tăng Nhất A Hàm, Đức Phật dạy: "Nên gần gũi Thiện tri thức, chớ lập theo hạnh ác, chớ tin vào nghiệp ác. Vì sao thế? Gần gũi Thiện tri thức rồi, niềm tin liền tăng thêm, giới, văn, thí, trí tuệ thảy đều tăng thêm. Nếu Tỳ-kheo gần gũi Thiện tri thức thì chớ tập theo hạnh ác. Vì sao thế? Nếu gần gũi Ác trí thức, sẽ không có tín, giới, văn, thí, trí tuệ. Thế nên các Tỳ-kheo! Hãy gần gũi Thiện tri thức, chớ gần gũi Ác tri thức. Như vậy, này các Tỳ-kheo, nên học điều này!" Và Ngài còn dạy:

"Chớ gần Ác tri thức,
Cũng chớ ngu theo hầu.
Nên gần Thiện tri thức,
Bậc tối thắng trong Người.
Người vốn không có ác,
Tập gần Ác tri thức,
Sau ắt trồng cội ác,
Ở mãi trong tăm tối."

Cho nên ông tuyệt đối phải minh đạt những điều trên để có sở hành chân chánh!

Nói tóm lại, nếu muốn dẹp tà về chánh phải quán thật tướng của các pháp, khéo tu Chỉ, Quán thì không có cái tà nào mà không dẹp được. Cho nên trong kinh luận chép: “Trừ thật tướng của các pháp, kỳ dư tất cả là ma sự”. Như bài kệ chép : 

Nếu phân biệt nhớ tưởng, 

Tức là lưới của ma, 

 Không động, không phân biệt, 

 Ấy tức là pháp ấn. 

Tất cả phàm phu ức tưởng phân biệt, điên đảo chấp tướng, thế nên có trói buộc. Mống niệm hý luận, cho nên bị trói buộc. Thấy, nghe, hay, biết, cho nên bị trói buộc. Trói buộc tức không giải thoát, không giải thoát tức bị sầu, bi, khổ, ưu, não bức bách, đó là Ma sự não loạn vậy! Cho nên trong Kinh Ma Nghịch có Thiên tử tên là Đại Quang, vốn theo hầu cận Bồ Tát Văn Văn Thù Sư Lợi, lúc ấy hiện đang an tọa nơi tòa ngồi, liền thưa hỏi Bồ-tát Văn-thù-sư-lợi:

        -Thưa Đại sĩ! Vì sao có thể cho rằng các Bồ Tát thực hành những việc của ma? Việc làm của ma là gì?

          Đức Văn Văn Thù Sư Lợi đáp:

        -Đối với các nghiệp mà có tạo tác, đó là việc làm của ma. Đối với chí nguyện mà có chỗ thọ nhận, chấp giữ, có sự xâm đoạt, đó là việc làm của ma. Nếu tư tưởng có ham muốn, chấp trước, nhận thức nhớ nghĩ mong cầu, đó là việc làm của ma.

        Lại nữa, này Nhân giả! Bồ Tát nương tựa tham chấp, chí mong cầu đạt đến đạo quả, đó là việc làm của ma. Tâm đối với sáu pháp Bố thí, Trì giới, Nhẫn nhục, Tinh tấn, Thiền định, Trí tuệ luôn dựa chấp, đó là việc làm của ma. Thức nghĩ về bố thí, vọng tưởng về trì giới, thọ chấp về nhẫn nhục, buông lung nơi tinh tấn, vướng mắc nơi thiền định, hạn hẹp về trí tuệ, đó là việc làm của ma.

        Lại nữa, này Nhân giả! Tâm chỉ lìa thích ở chỗ vắng lặng, thực hành để đạt được các pháp quán cho riêng mình, đó là việc làm của ma. Nếu khiến nhớ nghĩ về hạnh tri túc, chỉ tu tập đức hạnh cho riêng mình, đó là việc làm của ma. Nếu hành theo nẻo không, vô tướng, vô nguyện, tu tập không buông lung, trụ chấp nơi chỗ thuyết giảng, chỉ dạy của Như Lai, đó là việc làm của ma. Nhân giả, nếu mọi tư tưởng đều có chỗ chấp giữ, tâm ý cũng ở chỗ ứng hợp thì mọi thấy nghe, nhớ biết, phân biệt về kinh điển đều là việc làm của ma.

Việc làm của Ma là như thế, còn không quá rõ ràng ư? Nên nếu hành giả chánh quán với Bồ Đề Tâm thì có thể dùng các pháp mà làm Phật sự, không có chướng ngại. Như Kinh Duy Ma nói: "Vì có bốn loại ma và tám muôn bốn ngàn phiền não này mà chúng sanh bị lao nhọc, các Đức Phật bèn dùng pháp này mà làm Phật sự." Cho nên giác ngộ thật tánh gọi là Bồ Đề vậy? Giác ngộ Bồ Đề tức là chiến thắng ác Ma vậy! Vậy thật tánh ấy phải tìm ở đâu? Kinh Như Lai Bí Mật Tạng nói: "Thật tánh của thân là thật tánh của Bồ Đề, thật tánh của Bồ Đề là thật tánh của tâm, thật tánh của tâm là thật tánh của tất cả pháp. Giác ngộ hết thảy các thật tánh này gọi là giác ngộ Bồ Đề vậy." Giác ngộ Bồ Đề chân thật là ở chỗ không động, không phân biệt, đó chính là Pháp Ấn, Bồ Tát dùng Ấn này mà chấn nhiếp Ma quân, bạt tế pháp giới, viên giác Đại Tâm... Cái Diệu và cái Dụng của Pháp Ấn này là Không, Vô Tướng, Vô Nguyện Không có hý luận. Như Kệ nói:

Thật tướng không phiền não

Không chúng sinh, không Phật.

Phân biệt pháp vô sinh

Phàm phu nguyện làm Phật.

Chẳng thấy các Phật pháp

Cũng chẳng thấy chúng sinh,

Người biết pháp tướng ấy

Chóng thành đấng Thế Tôn.

Nếu người cầu Bồ Đề

Ắt không có Bồ Đề

Người này xa Bồ Đề

Ví như trời với đất.

Biết các pháp như huyễn

Chóng thành đấng Thế Tôn.

Ông phải thắng giải với chánh kiến rằng: Tất cả các pháp vốn không có hai tướng, do vì nhân duyên của nghiệp Minh và Vô Minh mà sanh ra hai tướng. Nếu Vô Minh chuyển thì biến thành Minh. Tất cả các pháp thiện và bất thiện; Ma và Phật... cũng lại như vậy. Nếu chuyển được vật ắt đồng với Như lai. Ma giới Như tức là Phật giới Như. Ma giới, Phật giới đều Như nên cả hai không hai không khác. Đúng như trong Chứng Đạo Ca nói:

Vô minh thật tánh tức Phật tánh
Huyễn hóa không thân tức Pháp thân.

Nói chung, hành giả khi phát Bồ Đề Tâm tu Bồ Tát đạo, các Bồ Tát ấy do được Bồ Tát Đạo nên phá Phiền não ma. Do được Pháp Tánh Thân nên phá Ấm ma. Do được Đạo, được Pháp Tánh Thân nên phá Tử ma. Do thường nhất tâm, do tâm không trụ không chấp, không dính mắc ở một nơi nào, do vào được Bất Động Tam Muội, nên phá được Tha Hóa Tự Tại Thiên Tử Ma. Bốn loại Ma trên đã vượt qua, lại vượt qua Ma nghiệp nên nói vượt qua và chiến thắng tất cả các cảnh giới Ma vậy!


Vị Hành giả thỉnh pháp tĩnh tọa uy nghiêm lắng nghe Sư Phụ Long Viễn khai thị như người khát được uống nước mát, như người nghèo được của báu... Sau khi lời Sư Phụ kết thúc, Ông đứng lên cung kính đảnh lễ Sư Phụ ba lạy rồi quỳ gối chắp tay và thưa: "Kính bạch Thầy! Xin Thầy từ bi nhận con làm đệ tử! Con nguyện sẽ y giáo phụng hành tất cả lời Thầy dạy! Suốt cuộc đời con nguyện kính ngưỡng!" Sư Phụ mỉm cười hứa khả, đưa tay chỉ vị hành giả an tọa, sau đó Ngài bưng ly uống một ngụm nước rồi đôi mắt Ngài bỗng nhìn về phía núi xa xa, trong đôi mắt ấy dường như ẩn chứa cả một suối nguồn từ bi bao la vô hạn hay một sự bi cảm không thể nói nên lời trong đời ngũ trược ác thế này?...