Chủ Nhật, 27 tháng 9, 2020

  Tham Thiền Hoặc Vấn


 Nhận Biết Và Phá Trừ Tất Cả Cảnh Giới Ma

Phần II

Kinh Hoa Nghiêm, Đức Phật dạy:

"Nếu người muốn biết cảnh giới Phật

Phải tịnh ý mình như hư không

Xa lìa vọng tưởng và chấp thủ

Khiến tâm khắp nơi đều vô ngại"

Cảnh giới Phật là gì? Là cảnh giới vô tướng vậy! Nếu đem tâm, ý, thức mà suy lường thì Phật cảnh giới hóa thành Ma cảnh giới, vì sao? Đạo vốn viên thành, bất dụng tu chứng! Phàm phu không thể liễu, cho nên vọng chấp hữu tướng, vì chấp tướng nên tâm ngăn ngại không thể phá trừ tất cả cảnh giới Ma mà thể nhập Chánh Biến Tri Giác vô trụ vô y. Muốn biết cảnh giới Phật ư? Phải trang nghiêm tu chứng, phải xuất sanh cái thấy chân thật gọi là Phật cảnh giới, cái thấy chân thật thì chẳng có gì không thấy mà cũng chẳng có gì thấy; những gì phàm phu nhìn thấy đều là vọng tưởng, hư ngụy, nếu muốn đạt đến tịch diệt thì  phải ngay nơi ý căn mà tẩy sạch các thứ nhiễm ô phiền não từ vô thỉ đến nay, xa lìa vọng tưởng phân biệt và chấp thủ thì cái Diệu Tâm Nguyên Minh tròn sáng tự nhiên sẽ hiển lộ khắp nơi chẳng có chướng ngại. Ông phải biết: Tâm chúng sanh vừa sinh thì pháp Phật diệt. Tâm chúng sanh vừa diệt thì pháp Phật sinh. Tâm sanh thì pháp chân thật diệt, tâm diệt thì pháp chân thật sanh. Chính thế nên các bậc Thánh nhân không dùng tâm để cầu pháp, không dùng pháp để cầu tâm, không dùng tâm để cầu tâm, không dùng pháp để cầu pháp. Do đó mà tâm không sanh pháp, pháp cũng không sanh tâm. Tâm và pháp đều vắng lặng nên thường ở trong cõi Phật. Tâm ông nếu lìa sanh và diệt thì tịch diệt hiện tiền, tịch diệt hiện tiền không phải là Chánh Biến Tri Giác ư? Không phải đang tự tại du hý trong cõi Phật ư? Làm sao bị Ma khuấy não được? Cho nên không thấy hết thảy các pháp gọi là đắc đạo, không hiểu hết thảy các pháp gọi là hiểu pháp. Vì sao vậy? Vì không thấy cả chỗ thấy và không thấy, vì không hiểu cả chỗ hiểu và không hiểu. Đó mới gọi là cái thấy chân thật cùng cái hiểu chân thật. Bởi thế nên Kinh dạy: "Nếu làm cho cõi nước không thanh tịnh, dơ nhớp xấu ác đầy dẫy, tất không thể có việc chư Phật Thế Tôn từ trong đó hiển lộ".

Trong tâm có ba độc thì gọi là cõi dơ nhớp xấu ác, cũng gọi là cõi nước của ác Ma, trong tâm không có ba độc thì gọi là cõi nước thanh tịnh, cõi Phật cực lạc. Vì tâm chúng sanh luôn luôn huân tập những chủng tử bất thiện, đi trong rừng rậm ma ý, dựng cao tràng kiêu mạn vào trong lưới khát ái,  lấy lưới khát ái bao trùm tạo mầm tái sanh luân chuyển vào lục thú luân hồi, nên không thể vượt khỏi tầm mắt của Ma vương và chiến thắng lưỡi hái của tử thần. Có người muốn chứng bất tử, muốn phá dẹp quân ma mà thành tựu Bồ Đề, chí quyết tinh tấn nhưng Hạnh Giải không thể tương ưng, luôn bị lửa khát ái thiêu đốt tức là Dục ái, Hữu ái và Phi hữu ái, sanh ra vô lượng phiền não, không thể nào phá dẹp quân Ma được. Vì sao? Vì Không gặp minh Sư, quên mất Thiện Tri Thức; vì thiếu phước báo, công đức và thiện căn vậy. Nếu như trong đời không gặp được chân Sư, không gặp được Thiện Tri Thức thì rất cần phải biết các cảnh giới Ma một cách rõ ràng mới có thể đoạn tất cả kiết sử phiền não, phá trừ chúng Ma, hoại giặt sanh tử mà viên giác Bồ Đề được.

Như tôi đã nói ở trên, đại lược có bốn loại Ma đó là:

1. Ma phiền não

2. Ma ấm, giới, nhập

3. Ma chết

4. Thiên ma ở Dục Giới.

Nay sẽ vì ông phân biệt Ma pháp rõ ràng:

I- Ma phiền não

Là những sầu bi khổ ưu não trong tâm sanh khởi do ba độc là tham, sân, si làm nền tảng và chín mươi tám loại phiền não. Chính Vô Minh duyên Hành... mà sanh khởi Thủ, Hữu trong mười hai nhân duyên, lưu chuyển đến Sanh, Tử trong ba đời luôn bị trói buộc đau khổ mà không thể  tự tại được. Ngũ trược, Ngũ cái, Ngũ triền, Cửu kiết, mười sáu thứ phiền não... đều phá loạn tâm người, khiến cho người tu hành bị bi sầu ai oán não hại ...bức bách, khiến bậc chân tu công phu phế bỏ, đạo nghiệp lùi xa, không thể chứng định, chấn phá quân Ma. Như trong Luận Ma Ha Diễn có kệ nói về mười đội quân của Ma vương như sau:

"Dục đạo quân thứ nhất.

Ưu sầu đạo thứ hai.

Đói khát là thứ ba.

Yêu mến là thứ bốn.

Mê ngủ là thứ năm.

Kinh sợ là thứ sáu.

Nghi hối là thứ bảy.

Giận hờn là thứ tám.

Tham danh là thứ chín.

Ngã mạn là thứ mười.

Những ma sự như thế,

Dìm đắm người xuất gia,

Ta dùng sức thiền trí,

Phá dẹp các quân ma,

Được thành Phật đạo rồi,

Độ tất cả chúng sanh."

Bậc tu hành chân chánh nếu không khéo biết mười đội quân tinh nhuệ của Ma vương thì sao có thể phá dẹp được chúng mà chứng quả Bồ Đề?






Thứ Tư, 23 tháng 9, 2020

 Tham Thiền Hoặc Vấn


 Nhận Biết Và Phá Trừ Tất Cả Cảnh Giới Ma

Phần I

Khi ánh mặt trời lên cao độ hai, ba cây sào cảnh vật núi rừng đang giao hòa trong ánh nhật quang, tạo nguồn sống để khởi đầu ngày mới. Lúc bấy giờ có một hành giả đến thăm Sư Phụ Long Viễn, qua một thời gian sau khi chào đón hỏi thăm xong, vị hành giả kia chấp tay trịnh trọng thưa hỏi.

 Hỏi: Kích bạch Thầy, tôi quyết tâm tu hành nhưng thật lòng khó vượt nỗi những cảnh Ma duyên hệ lụy, Thầy có thể giúp tôi phá trừ được không?

Đáp: Ông cứ tùy ý mà hỏi

Hỏi: Ma là gì?

Đáp: Ma tiếng Phạn là Ma-la dịch ý là Sát, Có nghĩa là nó có thể cướp mất công đức và thiện căn của người vậy!

Hỏi: Sao gọi là Ma sự?

Đáp: Chư Phật dùng vô lượng phương tiện thù thắng với vô tận trí và công đức vô biên để độ thoát chúng sanh, khiến chúng diệt trừ khổ ưu, thành tựu chánh trí, chứng ngộ Niết-bàn, đó gọi là Phật sự.

Còn Ma thì phá hoại căn lành, cướp mất công đức và tuệ căn của chúng sanh, khiến chúng sanh trôi lăn trong biển sanh tử luân hồi, nên gọi là Ma sự vậy.

Người tu hành khi dùng tâm chánh quán để thể nhập vào biển trí giác vô lậu thì pháp giới rung chuyển, khiến cung điện thiên Ma cùng các cõi giới quỷ thần...thảy đều chấn động và biến hoại nên chúng sẽ dùng mọi cách để phá hủy chánh đạo của bậc chánh tu. Như Kinh Lăng Nghiêm nói: “Mười phương hư không sanh trong tâm ông, như một điểm mây trong bầu trời, khi các ông khởi tâm về nguồn chân thật, thì mười phương hư không thảy đều tiêu mất huống gì các thế giới trong hư không ấy!” Nên đạo càng cao thì Ma càng thịnh, càng tu chân chánh thì càng gặp chướng duyên, càng thể nhập Diệu Quán để bước vào các cảnh giới Thiền chứng thì càng bị những khảo nghiệm cả về thuận và nghịch làm cản trở... nên bậc tu hành chân chánh phải khéo tỉnh giác và nhận ra Ma sự để chuyển hóa tất cả các cảnh giới và biến tất cả chướng ngại thành con đường giải thoát.

Hỏi: Có bao nhiêu loại Ma?

Đáp: Đại lược có bốn loại Ma, thế nào là bốn? Đó là:

1. Ma phiền não

2. Ma ấm, giới, nhập

3. Ma chết

4. Thiên ma ở Dục Giới.

Hỏi: Xin hãy phân biệt và nói rõ được không?

Đáp: Vậy ông hãy lắng nghe, suy nghĩ kỹ; xưa chư Phật, chư Tổ sư đã từng phân biệt và diễn nói, nay tôi sẽ cũng sẽ vì ông mà ước lược tỏ bày.

 


Chủ Nhật, 6 tháng 9, 2020

 
Bài Ca Diệu Pháp Cam Lồ

Chiều hôm ấy Sư Phụ Long Viễn đang nằm trên ghế nằm bằng gỗ, thì Chú thị giả ngồi bên cạnh, đôi tay Chú xoa xoa lòng bàn chân của Sư Phụ, Chú nhìn Sư Phụ với ánh mắt đầy kính trọng như chiêm ngưỡng Phật vậy, rồi sau đó Chú khẽ thưa:

- Thưa Sư phụ! Nguyện xin Sư phụ từ bi cho con những chỉ dạy tối hậu về Diệu Pháp Cam Lồ để con có thể y cứ vào đấy mà tinh tấn đến mục đích cuối cùng, mục đích mà một đệ tử vì lòng tin nơi Tam Bảo xuất gia, nguyện mong Sư Phụ hoan hỷ ạ!
-  Uhm! Nay Thầy sẽ vì con mà ca Bài Ca Diệu Pháp Cam Lồ, con hãy y cứ vào đấy mà thẳng đoạn Dục Lưu, Hữu Lưu, Vô Minh Lưu và Kiến Lưu, cắt đứt dòng sông tham ái, tinh tấn tu hành đến cảnh giới Niết Bàn:
"Một ngày trôi qua thân này ví như người ta dắt trâu vào lò mỗ
Thật là ngu si khi không tỉnh thức vạn hữu vô thường.
Sự vận hành của Nghiệp như một tòa án công lý chưa bao giờ thất bại
Thật là ngu si khi tạo tác ác nghiệp mà không lo buồn.
Nhân và Quả theo ta như bóng với hình mà không tạm rời xa
Thật là ngu si khi làm việc mà không nghĩ đến hậu quả của nó.
Cái chết là tài sản mà ta vừa sinh ra đã có
Thật là ngu si khi cứ mãi phóng dật mà không sợ tử thần.
Tất cả các pháp hiện hữu chẳng khác nào giấc mộng đêm qua
Thật là ngu si khi làm nô lệ cho khát ái mà không tỉnh đại mộng.
Ngũ uẩn này chính là hiện thân đích thực của Ma-la
Thật là ngu si khi không uống cam lồ vi diệu của Pháp.
Những ai thiện căn chín mùi sẽ nhận ra điều đó
Trong thời đại năm thứ suy đồi này
Và tinh tấn tu hành không bao giờ thoái lui
Họ sẽ làm chủ sanh già bệnh chết và hóa độ trời người."

Chú lắng lòng nghe...lắng lòng nghe... âm điệu trầm ấm của Sư Phụ như đưa chú về biển giác chân tâm, đôi mắt Chú sáng lên như đang tắm mình trong biển hào quang cam lồ vi diệu pháp, qua lời ca của Sư Phụ mình? Lời ca vô thường nhưng chân lý mà Sư Phụ đã dạy là chân thường với Chú...Chú hứa với Sư Phụ sẽ nhớ mãi lời ca này và thể nhập vào nó để chứng ngộ cứu cánh Phạm Hạnh, mục đích mà những ai vì lòng tin nơi Tam Bảo mà xuất gia học đạo. Tri ân Sư Phụ vô cùng, Ngài chính là Đạo Sư Kim Cương trong lòng Chú...





Thứ Ba, 25 tháng 8, 2020

 

        THẬT TƯỚNG


Tâm và Pháp xưa nay không có

Liễu Tâm không vạn Pháp cũng không

Thị, phi vứt hết ngoài đồng

Chân Như diệu lý tự thông đạt liền!

                              Đà Lạt 24/08/2020

                         -Thích Long Viễn-











Thứ Hai, 24 tháng 8, 2020

 

TRUYỀN TÂM ẤN


Trình và Vấn:

Tâm con vốn không đến?

Vậy làm sao có đi?

Đến đi là dối gạt?

Phương chi nói cơ Thiền?


Thiền: Vô tâm vô đắc?

Thuyết đắc tức danh đắc?

Không đắc, phi không đắc?

Vậy chứng đắc, đắc gì?


Chứng tức không phải chứng?

Tu tức vô tu tu?

Đã không tu, không chứng?

Vậy tu chứng cái gì?


Truyền và Ấn:

Ngôn ngữ không thể nói

Tâm hành cũng không qua

Truyền con Vô Sở Đắc

Hóa thân độ Ta Bà !


                  Đà Lạt 24/08/2020

                              _Thích Long Viễn_


Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2020

       ANH THẤY CHĂNG?

Thân thọ sanh từ nơi không tướng

Tâm cũng không, vạn tượng huyễn sanh

Thân, tâm, pháp hiện đành rành

Pháp Thân trước mặt, trình anh Pháp nào?


                                                            Đà Lạt 24/08/2020

                                                      _ Thích Long Viễn _



Thứ Năm, 20 tháng 8, 2020

             XUÂN LIỄU

Xuân đến xuân đi xuân khứ lai
Xuân trong chim hót bóng rơi dài
Tiết xuân thanh nhã ươm nhụy mật
Trời xuân ai liễu mộng xuân khai?

                           Đà Lạt 19/8/2020                   
                    _Thích Long Viễn_



Thứ Tư, 19 tháng 8, 2020

      BẢN LAI DIỆN MỤC


Lặng lẽ trời không không bóng mây

Gương không soi bóng bóng không hình

Trong không rõ chiếu không không đắc

Bản lai diện mục chính là đây?


                                 Đà Lạt 20/8/2020

                         __Thích Long Viễn__





̣̣̣                 Câu chuyện Thầy Trò
                            (Tông Chỉ Pháp Yếu)

̣̣̣Chiều đã về, muôn chim ca hát trong tổ ấm giữa rừng thiêng bao la, chúng đang ca hát hay đang cùng nhau tấu lên bài nhạc Hải Ấn Đốn Viên? Tiếng chim hót ca hòa cùng những chiếc lá rơi khi gió mát từ biển thổi về vọng lại, tiếng lá ngân xuyên qua những tia nắng hồng quang làm ấm lên tình người ở đây, phải chăng đấy là một bức tranh tuyệt diệu đầy màu sắc với âm thanh như Thắng Bỉ Thế Gian Âm, đưa lòng người vào tận cùng biển Diệu Pháp của Đức Phật Tỳ Lô Giá Na? Hay trong tình thương không bến bờ của Sư Phụ Long Viễn?
Khi ấy Sư Phụ đang ngồi trên ghế có mấy chú tiểu đang vây quanh với quý Thầy cùng ở đấy. Sư Phụ nhẹ ngâm một bài Pháp Cú, âm thanh cất lên nhè nhẹ, trầm ấm, đầy lòng từ bi như góp thêm vào bản Diệu Pháp tuyên lưu không ngừng của Pháp Thân để bạt trừ nghiệp chướng của đệ tử đang vây quanh:
"Thành này làm bằng xương
Quét tô bằng máu thịt
Ở đây già và chết
Bệnh, lừa đảo chất chứa"
Đoạn Sư Phụ quay sang nhìn mấy chú mỉm cười, rồi nhẹ giọng bảo:
-"Các con có hiểu bản chất của thân này qua ý nghĩa của bài Pháp Cú trên không?"
-"Dạ, vâng! Có ạ!" Mấy chú khẽ đáp.
- Uhm! Hãy thường nhớ và tư niệm về nó, các con nhớ nhớ nghen!_ Sư Phụ dạy.
Ngừng một chút rồi Sư Phụ nói tiếp:
-"Phàm người xuất gia học đạo, nếu không có Pháp Hành, không biết Tùy Pháp Hành, không biết đường lối tu học hay tông chỉ tu học của mình thì cũng như kẻ lái thuyền mà không có đích đến, thuyền sẽ trôi dạt lông bông không đi về đâu được cả, chắc chắn khổ đau tiếp nối, vì ngu si vậy!"
- "Kính thưa Sư Phụ, xin Sư Phụ nói cho chúng con biết rõ về tông chỉ của Đức Phật dạy cho người tu, để thành tựu một Thánh Đệ Tử được không ạ?"_ Một vị thầy ở bên cạnh hỏi.
Sư Phụ đáp:
_ "Dĩ nhiên là được! Thầy còn nhớ trong Kinh Trung A hàm, Kinh Mật Hoàn Dụ, khi Đức Phật du hóa Thích-ki-sấu, ở tại Ca-duy-la-vệ.

Bấy giờ sau khi đêm tối qua, vào buổi sáng sớm, Đức Thế Tôn đắp y ôm bát, rửa tay chân, lấy Ni-sư-đàn vắt lên vai, đi đến rừng trúc trong chùa Thích-ca, rồi Ngài đi vào Đại Lâm đến dưới một gốc cây, trải Ni-sư-đàn ngồi kiết già.

Khi ấy, Chấp Trượng Thích chống gậy mà đi, sau bữa cơm trưa, ung dung tìm đến chỗ Phật, cùng nhau chào hỏi, chống gậy đứng trước Đức Phật rồi hỏi Đức Thế Tôn rằng:

“Sa-môn Cù-đàm, Ngài lấy gì làm tông chỉ? Và thuyết giảng những pháp gì?”

Đức Thế Tôn đáp:

Này người họ Thích nếu tất cả chư Thiên, Ma, Phạm, Sa-môn, Phạm chí, từ người đến trời trên thế gian này đều không đấu tranh, tu tập ly dục, thanh tịnh phạm hạnh, lìa bỏ siểm khúc, dứt trừ hối, không đắm trước nơi hữu, phi hữu, cũng không có tưởng. Đó là tông chỉ của Ta. Pháp Ta thuyết giảng cũng như vậy”.

Pháp mà Đức Thế Tôn thi thiết, hiển lộ, khai thị, hiển thị... nếu chúng ta tu học đúng theo tông chỉ của Ngài thì chắc chắn các buộc ràng được cắt đoạn, người người đều tu đúng như thế thì thế gian này chẳng phải là thiên đường, Cực Lạc hay sao? Vì nếu tu đúng thì người với người sống đầy tình thương, không đấu tranh, không siểm khúc, dứt trừ hối, không đắm trước nới các hữu tức là dục hữu, sắc hữu và vô sắc hữu, cũng không có tưởng, tâm thức hoàn thanh tịnh, an lạc vô lậu vô vi thì còn phúc lạc nào bằng?... Cho nên các con phải có trách nhiệm truyền bá tông chỉ chánh yếu của Đức Phật đã thi thiết, phải có trách nhiệm với chúng sanh và đạo pháp, nên nhớ: "Muốn cầu thành Phật chỉ biết chúng sanh!". Nên nếu các con quên mình vì hạnh phúc của chúng sanh đó là pháp cúng dường tối thắng nhất dâng lên chư Phật. Hãy vui khi chúng sanh vui, buồn khi chúng sanh buồn, hãy đem nguồn chánh pháp nhãn tạng với tông chỉ này mà hoàn thiện đại bi tâm, đại Bồ Đề tâm của mình, hãy tích lũy phước báo và công đức của mình, đừng bao giờ nhàm chán việc lợi lạc cho chúng sanh, đó cũng tức là các con báo đền Phật ân vậy!"

...

Mọi người nghe Sư Phụ huấn thị xong trong lòng hoan hỷ vô biên, khuôn mặt rạng ngời pháp lạc. Mọi người đều đồng tâm đáp: 

-"Dạ! Sư Phụ yên tâm chúng con sẽ cố gắng làm được ạ!" 

 Dù lời Sư Phụ đã dứt nhưng mãi đồng vọng trong tâm mọi người, đồng vọng vào khu rừng xuyên qua không gian bao la...Nguyện cầu Pháp Luân Thường Chuyển, lợi ích khắp chúng sanh!